Showing posts with label viết. Show all posts
Showing posts with label viết. Show all posts

Friday, September 18, 2015

mười chín . courage

18 september

i have been cooking this idea in my head for long enough, the idea of what i can do to stay true to myself and to give something kind to the earth; the idea that allows me to live slower, be happier and earn less. i have it in my mind when i wake up, and carry it with me to hug it tightly on my bed. i don't want it to, again, be just an idea and never has a change to live.

i am reading this book called "the gifts of imperfection", which says something along the line of "courage is to be yourself", and hell isn't being yourself take courage. the idea of being so truly myself scares me so much that i can only mention it once in a while in jokes with the fear that people will laugh at it (how ironic). i can see the frown and scold from my parents, i can see the smirk of my peers, i can see the disappointment from anyone who has "hope" in me. the toxic "hope" for me to be the person they want me to be.

the hope to be normal, the normal way of living, in any countries, is to survive with consumerism: you buy stuff, you consume stuff, you work for stuff. the thing is, i don't think i need "stuff", i don't find joy in "stuff". staying in a closed office space 9 hours a day makes me realise this isn't what i want. very quickly i go back to the start: on the verge of usual anxiety and self-doubt. yet slowly i discovered another way of living, simple, less but more, balanced, mindfulness. it grows taller and stronger in my heart. i know i have to let it out.

today for the first time i talked about it, visualised it to the one i trust and love the most - my boyfriend. throughout the talk i could hear my voice getting smaller and smaller, my heart beat faster, my mind would imagine scenario of him rejecting, laughing, mocking. i bursted to tears when he asked simple questions, thinking that he didn't believe in me. i didn't know that shame can be that visible. i realised it was all me, it was me who didn't have trust, it was me who was scared, it was me who doubted myself; more than anyone. and i feel strong again, naming and realising shame is the first step to overcome it.

good day, good day.


Tuesday, September 8, 2015

mười tám . melbourne


hôm nay tự dưng click vào nghe bài này. tiếng chuông tram leng keng, tiếng người ra vào, màu xanh lá quen quen. melbourne. một nơi xa xa, vừa tròng trành, vừa êm ả. tôi nhớ 3 tháng mùa hè đi làm ở quán sushi nhỏ, tối về bó gối nhìn ra cửa sổ lóng lánh đèn có cái cần cẩu hình hươu cao cổ; nhớ một vài và thật nhiều cái ôm; nhớ một sự trống rỗng lúc nào cũng hiển hiện mà tôi giả vờ không nhìn thấy; nhớ biển ào ạt và tôi khóc òa bối rối trước người tôi từng yêu; nhớ những sự việc chỉ xảy ra trong năm phút, như người phục vụ cười hiền lành đi cà nhắc, hay người quét dọn chỉ tôi vào tàu điện ngầm ngày đầu đi lạc.

hôm cuối tuần nhớ cô bạn thân, gọi cho nhau sau hơn nửa năm. hai đứa lớn lên, yêu những người khác, ở các thành phố khác, vẫn ríu rít và cười những chuyện như thế, kể về những người tôi đã từng quen. tôi không biết gọi mặt đặt tên cảm xúc của mình như thế nào; nhìn về melbourne bây giờ giống như tình cờ nhìn thấy một người bạn cũ trên đường, rồi cứ để bạn đi qua mà không dám chào. buồn vui không rõ, tôi chỉ biết người bạn đấy đã nhìn thấy mình trong một khoảng không gian khác mà tôi vẫn luôn giữ gìn, giờ tôi khác, bạn có lẽ không nhận ra tôi nữa, nên tôi cũng chỉ cười và đi tiếp những con đường của mình.


cô bạn kể về anh. anh vẫn bận, người yêu chăm. tôi chưa cảm thấy đến lúc tôi nói được thật lòng chúc anh hạnh phúc. 

thế thôi,


Sunday, August 23, 2015

mười bảy . vô dụng

tôi không nghĩ là mình ổn

những ngày này tôi thấy mình căng ra như một quả bóng, động vào là muốn nổ tung. tôi mè nheo, cáu kỉnh, che giấu, bận rộn, vội vàng. những người muốn giúp, tôi ngờ vực. tôi thấy mình chạy vòng quanh đến kiệt sức trong cái vũ trụ để trọng tâm là chính bản thân mình.

tối hôm qua tôi đẩy anh ra thật xa. tôi biết là anh sẽ vẫn ở đấy, kiên nhẫn chờ tôi, để cho tôi thời gian để hiểu mình và hiểu anh. tôi chỉ không biết là tôi mang lại được gì, tôi có đáng để chờ không, tôi có đáng để làm anh như thế không. nhìn lại những chuyện cũ; ngay khi tôi nghĩ mình đã khác lắm rồi, trưởng thành lắm rồi, thì tôi lại nhận ra chẳng có gì thay đổi, mọi chuyện vẫn thế. tôi vẫn chưa yêu được mình, tôi vẫn làm những người xung quanh tôi lo lắng suy nghĩ nhiều hơn tôi mong muốn, tôi vẫn bối rối và loanh quanh.

cả ngày hôm nay tôi cặm cụi trong bếp, giá treo bếp tự nhiên vỡ, và đống bột của tôi ban đầu cứ đặc quánh. nghe thì buồn cười, nhưng lúc đấy tôi cảm thấy như chẳng có ai hay cái gì có thể yêu thương được tôi cả, cảm giác như mọi thứ đang thì thầm "dừng lại đi, vô dụng"


dù sao thì bánh làm ra cũng ổn, tôi có thể làm tốt hơn, nhưng thôi để lần sau. tôi làm carrot cake cũng chỉ vì muốn mang tặng bác bán rau và bác cửa hàng tạp hòa tốt tính, vì chúng tôi (lại) sắp chuyển khỏi khu này. claudia khen ngon, đồ gì tôi làm ra nó cũng khen ngon cả..



làm hummus để dùng nốt chỗ đậu gà còn lại. tôi phết lên bánh mì rồi cho thêm đống cà rốt thái nhỏ còn thừa của bánh, ngon.



hummus thì dễ lắm, xay đậu gà nấu chín, hạt tiêu, muối và dầu ăn đến mịn nhuyễn là xong. thích hợp làm lúc thấy mình chẳng làm được cái gì nên hồn cả :))




Thursday, August 13, 2015

mười sáu . bất ngờ


tôi thử làm bơ lạc, bị cho quá nhiều muối và quá ít dầu nên chẳng ra thành bơ mà thành cục cục dính vào nhau ăn mặn nhiều hơn ngọt, cũng không phết được lên bánh mì.. tôi định ăn cùng với cơm thì loay hoay làm cháy cả một nồi, hạt gạo đen thui. thỉnh thoảng cảm thấy chẳng làm được cái gì đúng cả. 

.

lại sắp phải chuyển nhà. có những chuyện tôi chẳng bao giờ ngờ đến được. nếu như đợt trước vừa pack đồ xong thì kenlei báo hợp đồng nhà mới bị hủy, thì bây giờ khi cứ chắc mẩm là sẽ được ở lại lâu thì flatmate lại từ tốn mời ra ngoài vì không hợp tính. lại nghĩ đến những ngày tiếp theo mồ hôi dính lưng áo đi lang thang tìm nhà trong khu lajpat, rồi lại ì ạch mang vác từ lọ ruốc đến áo quần sang một căn nhà mới, tôi thấy nản và mệt mỏi. thời gian này giúp tôi học được nhiều về bản thân mình, nhưng nếu tôi dám nói ra thành thực: tôi muốn về. 

bạn có phán xét không nếu tôi bỏ cuộc, dù chỉ là trong suy nghĩ?

một đôi giày kiểu punjabi màu mè tôi mua ở amritsa

Monday, August 10, 2015

mười lăm . write for self

*i asked a question and used writing to answer myself*

why do we travel? why do we spend endless days and money to touch things that we don't know, to listen to language we don't understand, to meet people we have never met? in between bus stops from the last trip i woke up while the moon was still a vague figure in the dark blue sky, thinking to myself the reason i have chosen this lifestyle and this road. is it just for an image of an "adventurous, well-travelled, interesting" person to be build up on social media and people's eyes? is it an escape from the problems and the people i couldn't face where i am from? is it to learn? why can't i learn back home? is it to grow? why can't i grow at home?

traveling, i think, is not another part of your life that you set aside in a special chapter. it is life. it is here. it can be a bit more challenging, it can be a bit more freeing, still it is not that different. you are living. being on a camel's back or sitting in your office's chair, it is all living, nothing more than the other, nothing glamorous and nothing boring. and you have to be aware of reality, of this very now moment. 

reality is lovesick for this particular human's warmth, is not fitting in anywhere, is meeting people that you will rarely remember, is struggling to keep all the relationships you have developed not fading away. it is also the smell of ginger in chai tea or the burning hot delicious piece of kulcha, it is meeting the person who makes the embroidery shoes you bought, it is sharing a free simple meal with thousands people sitting barefoot inside a temple. i can tell you for days and nights of the things i have and the thing i lost. i still don't have, and probably never gonna have the answer for "why". just like back then when i make a decision to leave, it is just this firm trust in myself and whatever life has to offer.

after all the act of questioning distracts us from the joy of being now. life is real and raw, mundane and beautiful. just a little reminder for myself, whatever you chose, whoever you are, be all there.

Sunday, July 12, 2015

chín . định nghĩa

đây là tôi thật. đây là câu chuyện thật.

tôi chuyển sang một blog mới, dù blog cũ ăm ắp các kỉ niệm buồn vui trong hai năm cũ. tôi viết tiếng việt, dù tôi đã bắt đầu nghĩ bằng tiếng anh từ nhiều năm nay, dù ngay cả việc xưng hô là "mình" hay là "tôi" cũng làm tôi băn khoăn. thật ra chỉ đơn giản là tôi muốn có một cái lọ thủy tinh nho nhỏ, đựng những thứ nho nhỏ, tôi nghĩ mình sẽ tìm được bình yên bằng cách chú tâm vào những điều nho nhỏ đấy. tôi muốn tìm lại ngôn ngữ của mình, tìm lại cái cảm giác thuộc về một cái gì đó.

nên tôi lặng lẽ hơn

tôi viết về những thứ bình thường. về mưa, thêu, ăn uống, hoa lá cây cỏ. tôi chăm chú nhìn tóc của cô bạn làm cùng dưới bầu trời tim tím những buổi hoàng hôn rạo rễ đi làm về, hi vọng rằng mình đạt được việc "mindfulness living - sống ở hiện tại". tôi cố gắng không nghĩ về việc công việc hiện tại làm tôi chán chường như thế nào, hay việc quay về việt nam làm tôi vừa thèm muốn và sợ hãi. dần dần tôi lại thấy bản thân mơ mộng về việc sống ở một mảnh đất khác, giống như lúc trước khi đi úc, giống như lúc đi úc, giống như lúc về hà nội..

the grass is always greener on the other side

và thế là lại càng ngày càng xa với hiện tại, với sự thật. đúng không?

tôi cũng vẫn chưa biết mình muốn gì cho cuộc sống của mình. tôi còn muốn đi nhật, làm ruộng ở nepal, đi bali, làm craft ở chiangmai, làm một series ngắn về nữ quyền, làm một tờ báo về simple living.. tôi cũng muốn về với anh, với hà nội hiền lành. vừa muốn đi vừa muốn ở, vừa muốn xa hoa vừa muốn giản dị. vừa muốn dựa dẫm vừa muốn tự do.. áp lực của người thân, của một cuộc sống ai cũng nói là "bon chen", của những thứ tiền tài địa vị đã được đặt vào bản thân từ bé, của việc ai cũng nhìn vào danh sách những-thứ-đạt-được để đánh giá, những thứ đấy cũng chưa bao giờ là nhẹ nhàng cả.

nhưng. cuộc sống là học cơ mà nhỉ, có phải là cứ có một con đường ai đấy vẽ sẵn cho đi đâu, tôi mới là người vẽ được con đường của tôi cơ mà.

"who are you? i am nothing, because a definition limits the opportunities to change"


hãy làm những gì mình muốn, hãy cố gắng sống thật vui.